cùng người yêu cũ xuyên đến 23 năm sau

Truyện Cùng Người Yêu Cũ Xuyên Đến 23 năm sau - Chương 5. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; Tiên Hiệp Hay; Cùng Người Yêu Cũ Xuyên Đến 23 năm sau Chương 5. Chương trước Chương tiếp Chương 48: Chưa đến phút cuối chưa thôi. Chử Tình không ngờ cậu sẽ nói ra những lời như vậy với mình, ngây người nửa ngày mới hoàn hồn, khụ một tiếng rồi cúi đầu, cố tình xem nhẹ câu cuối cùng của cậu: "Cậu thật sự suy nghĩ về lâu về dài.". "Bố mẹ yêu con là suy tính lâu dài.". Thích Vị Thần vừa nói xong thì hai người đều tạm dừng một lúc, Chử Tình Chương 45: Điểm kiểm tra. Vừa nghĩ đến Thích Vị Thần lại muốn quản mình, Chử Tình thấy cực kỳ đau lòng. Năm 2019 còn có thể trốn một chút, giờ cùng tồn tại trong một thời không khác biệt, chỉ có thể dựa dẫm vào đối phương, quả thực là muốn tránh không được muốn trốn cũng không xong. Hơn nữa người ta cũng đã nói thà rằng không quay lại cũng muốn Tôi cũng nên ngủ trưa rồi, không nói nữa. Chử Tình ngáp một cái rồi trực tiếp về phòng. Thích Vị Thần đứng một mình ở đó một lúc lâu, nhẹ nhàng vặn cửa, đi vào phòng của Thích Mộ Dương, đứng ở đầu giường cậu ta nhìn một lát, ánh mắt dừng trên linh kiện Vay Tiền Nhanh Cầm Đồ. Thích Vị Thần dứt lời thì phòng khách lại yên tĩnh một lần nữa. Chử Tình khiếp sợ nhìn cậu, trong đầu rỗng tuếch. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Vị Thần im lặng nhìn cô, một lúc sau mới hỏi “Dọa cậu rồi à?”“Không, không phải… cậu đã từng nghĩ đến việc sinh con với tôi à?” Chử Tình mở to hai mắt, “Lúc nào?!”Thích Vị Thần im lặng một lát, cảm thấy câu hỏi của cô thật sự không cần thiết trả lời nhưng vẫn nói “Ngày đầu tiên yêu nhau.”“Ngày đầu tiên yêu nhau cậu đã muốn…” Giọng nói của Chử Tình biến mất ba giây, sau đó đỏ mặt tức giận nói “Cầm thú!”Thích Vị Thần “…”Vẻ mặt của Chử Tình cho thấy tam quan * đã bị tác động mạnh, cô đứng dậy khỏi sofa, cảm thấy sụp đổ đi qua đi lại trong phòng. Thích Vị Thần im lặng nhìn cô, tiếp tục duy trì tư thế ngồi thẳng người.*Bao gồm thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan, quyết định đến cái nhìn của một người đối với thế giới, cách lý giải và các giới hạn về đạo đức của một Tình đi đến lúc mệt thì tức giận nhìn cậu, nói “Sao cậu lại có suy nghĩ xấu xa như vậy với tôi! Không đúng, sao cậu có thể nghĩ ra ý tưởng xấu xa như vậy?!”Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.“Sinh sản là bản năng của nhân loại đã có từ lúc từ sinh ra.” Thích Vị Thần nghiêm túc nói, hai tai lại dần Tình cứng họng, mở to hai mắt nhìn Vị Thần im lặng trong chớp mắt “Chỉ là mình đã quen với việc lên kế hoạch lâu dài chứ không có ý không tôn trọng cậu, tâm lý cậu chưa trưởng thành, mình cũng không định làm vậy sớm...”“Khoan đã, ý cậu là ngay từ khi chúng ta bắt đầu yêu nhau cậu cũng đã nghĩ đến việc kết hôn sinh con, sống chung với tôi suốt quãng đời còn lại rồi?” Chử Tình nhanh chóng ngắt lời không cho cậu nói, cố gắng hết sức để ngăn cản dòng suy nghĩ càng đi càng xa của cậu, định lý giải mạch não của cậu. Thích Vị Thần nhìn về phía cô “Đây là quá trình bình thường.” Cậu nói xong thì dừng một lát, “Nhưng dựa theo thời gian hiện tại suy đoán thì cậu mang thai Mộ Dương lúc chưa tốt nghiệp, mình cũng không biết xảy ra vấn đề ở đâu.”… Còn có thể ở đâu, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, không nhịn được chứ còn gì ngừng!!!Chử Tình quét sạch những suy nghĩ lung tung trong đầu, nhìn cậu với vẻ mặt kì quái, một lúc sau lúng ta lúng túng ngồi vào sofa đối diện cậu mà vẫn cau mày khó hiểu “Sao cậu lại cảm thấy đây là quá trình bình thường?”Thích Vị Thần dừng lại một lúc, bình tĩnh nhìn về phía Tình giải thích với cậu “Quá trình bình thường không phải yêu đương, cãi nhau, chia tay, sau đó đi tìm người mới sao? Đến lúc tìm được một người phù hợp về mọi mặt mới suy nghĩ đến việc kết hôn. Chúng ta mới mười mấy tuổi, yêu đương chia tay yêu người khác là việc rất bình thường, sao cậu lại chắc chắn chúng ta sẽ kết hôn?”Dù theo những gì đang diễn ra hiện tại thì họ thật sự sẽ kết hôn, nhưng bình thường ai dám đảm bảo mình sẽ kết hôn với mối tình đầu chứ?“Cậu yêu mình không phải vì kết hôn?” Thích Vị Thần nghe xong lời cô nói thì ánh mắt dần dần lạnh xuống “Trước khi chuẩn bị tốt mọi chuyện đã tùy tiện thành lập quan hệ thân mật với mình là biểu hiện của việc không có trách nhiệm.”Khóe miệng Chử Tình giật giật “…Tôi không nghĩ nhiều đến vậy.” Lúc đó cô chỉ đơn giản là thấy vừa ý với ngoại hình của cậu, lúc lại gần cậu thì cảm thấy rung động nên theo đuổi, ai biết tính cách hai người lại khác nhau đến mức đấy, cô còn chưa kịp nhảy nhót hai ngày thì các mối quan hệ hàng ngày đã mất.…Hơn nữa, có mấy đứa trẻ ngày đầu tiên yêu đương sẽ nghĩ đến việc sau 80 tuổi chứ! Sao không nghĩ đến kế hoạch kết hôn lại trở thành người không có trách nhiệm rồi?!Cô vừa dứt lời thì Thích Vị Thần liền im lặng, bầu không khí xung quanh cũng vì khí lạnh cậu tỏa ra mà như bị ngưng kết lại. Chử Tình nuốt nước miếng, do dự không biết có nên chuồn về phòng không gian yên tĩnh, Thích Vị Thần chậm rãi mở miệng “Xấu xa.”“…Tôi xấu xa gì hả, lúc yêu nhau tôi đối xử không tốt với cậu hay là bắt cá hai tay?” Chử Tình không phục, có người cố ý bắt nạt cậu, cô còn đuổi đi giúp, lúc cậu không thoải mái đều là cô đến nhà chăm sóc, lúc đó cô còn hận không thể đút cơm cho cậu ăn, cô tự nhận khoảng thời gian đó mình là một người bạn gái rất mẫu Thích Vị Thần cũng không cảm kích, sau khi cô biện hộ cho mình xong vẫn lạnh lùng liếc nhìn cô “Xấu xa.”Chử Tình “… Phi, cậu mới là kẻ xấu xa, yêu đương lừa dối! Rõ ràng yêu đương với tôi nhưng sau cùng chỉ phụ đạo tôi học bài, ngay cả nắm tay cũng không được mấy lần, hôn cũng chưa từng hôn bao giờ, nhìn thoáng qua là bạn trai, sự thật là gia sư, là người giám hộ bên cạnh!”Cô nói ra tất cả những oán niệm vẫn đè nén trong lòng bao lâu, lập tức cảm thấy thoải mắt của Thích Vị Thần khẽ động “Đây là lý do khiến cậu chia tay?”“Không chỉ như vậy, còn có rất nhiều lý do nhưng đây là chủ yếu, chỉ là tôi rộng lượng không chấp với cậu, cũng không nói cậu là đồ xấu xa.” Có lẽ do hai ngày không ngủ đủ, đại não Chử Tình đã mất khống chế. Lúc này bản thân cô bỗng nhiên sinh ra sự dũng cảm vô hạn, cực kỳ kiêu ngạo nhìn Vị Thần im lặng nhìn cô một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi nói “Mình hiểu rồi.”“Cậu hiểu cái gì?” Chử Tình sửng sốt hỏi Vị Thần hơi mím môi, một lúc sau đứng dậy đi đến trước mặt cô, không chờ dấu chấm hỏi kịp xuất hiện trên trán Chử Tình đã nâng cằm cô, cúi người đặt môi mình lên môi ――Trong đầu Chử Tình như bị đạn pháo nổ ầm một tiếng, theo sau là hàng ngàn hàng vạn bánh pháo hoa đồng thời phát nổ. Nghe có vẻ đẹp đẽ nhưng vì pháo hoa quá nhiều nên làm cho đầu óc cô bị nổ như bãi chiến trường, ngoại trừ tiếng ầm ầm thì cũng chỉ còn ánh sáng trắng đến chói hôn này rất đơn thuần, thậm chí còn không thể coi là một cái hôn, sau khi hai đôi môi tiếp xúc với nhau ba giây đồng hồ thì Thích Vị Thần buông cô ra, đôi mắt luôn luôn lành lạnh giờ dường như xuất hiện chút tia sáng, nhưng nhìn kỹ lại không khác bình thường là Tình dại ra nhìn cậu, pháo hoa trong đầu không còn, chỉ còn lại một mảnh phế tích đã bị nổ tung.“Những việc này phải đôi bên tình nguyện.” Giọng nói của Thích Vị Thần nhàn nhạt, nghe có vẻ rất bình tĩnh “Tuổi tâm lý của cậu còn nhỏ, lại chưa từng cho mình tín hiệu gì nên mình cảm thấy nên chờ một thời gian, không ngờ cậu lại để ý.”“…Nếu thật sự bình tĩnh như vậy thì cậu đỏ tai làm gì?” Chử Tình lúng ta lúng túng hỏi, dù trong trường hợp nào thì gương mặt của Thích Vị Thần cũng bình tĩnh không có biểu cảm, khiến cho cô luôn cảm thấy không hiểu vì sao tai cậu sẽ đỏ. Từ khi nhìn thấy Thích Mộ Dương hướng ngoại sẽ xấu hổ ra sao, cô mới hiểu Thích Vị Thần đỏ tai là vì cậu xấu nhiên, sau khi nghe xong câu hỏi của cô thì hai tai của Thích Vị Thần càng đỏ. Trong chớp mắt Chử Tình còn hoài nghi nếu tiếp tục đỏ như vậy thì có khi toàn bộ mạch máu sẽ nổ Thích Vị Thần và Thích Mộ Dương không giống nhau lắm. Tai Thích Vị Thần dù sắp nổ mạnh thì vẻ mặt vẫn bình tĩnh “Sau này mình sẽ hôn cậu nhiều hơn, luôn nắm tay cậu.”“…Nghĩ hay lắm!” Bị cậu nhắc nhở, lực chú ý của Chử Tình lại di dời từ hai tai cậu đến cái hôn vừa nãy, vì vậy gương mặt lại nóng bừng Vị Thần im lặng trong chớp mắt “Không phải cậu thích vậy sao?”Chử Tình điên lên trong nháy mắt “Tôi không thích! Vừa nãy đơn giản là nói cho cậu biết nguyên nhân chia tay chứ không phải mời cậu làm gì, sau này cậu cách xa tôi ra một chút!”“Bố, mẹ, hai người làm gì vậy? Rất ồn…”Chử Tình và Thích Vị Thần đồng thời dừng lại, quay đầu nhìn về Thích Mộ Dương đang nắm tay nắm cửa. Thích Mộ Dương đầu bù tóc rối, mệt đến mức mắt cũng không mở nổi đang ló đầu ra “Trời còn chưa sáng, có chuyện gì không thể để ngày mai nói ạ?”Không ngờ cậu ta sẽ bị đánh thức, Chử Tình vừa căng thẳng vừa xấu hổ “Cậu nghe được hết rồi à?”“Nghe gì cơ?” Thích Mộ Dương vẫn nhắm mắt, dáng vẻ như có thể ngã xuống đất ngủ bất cứ lúc miệng Chử Tình giật giật “Không sao không sao, cậu về ngủ đi, tôi cũng muốn ngủ.”“Ừm…” Thích Mộ Dương rầm rì một tiếng, sau đó về phòng đóng cửa cửa đóng lại, Chử Tình thở phào một hơi, hung hăng trừng mắt nhìn Thích Vị Thần, nhỏ giọng nói “Việc này coi như chúng ta hiểu lầm ý nhau, về sau không được nhắc lại, tôi, tôi cũng sẽ coi như chưa xảy ra chuyện gì!”Cô nói xong thì sụp đổ chạy về phòng, để tránh Thích Vị Thần đi theo còn không quên khóa trái cửa, sau khi chắc chắn rằng cửa đã khóa chặt mới hầm hừ leo lên giường nằm. Có lẽ việc bị Thích Vị Thần hôn quá không chân thật nên cô cũng không nghĩ nhiều, nhanh chóng ngủ thiếp phòng ngủ có rèm chắn sáng, cả phòng tối đen không phân biệt được thời gian. Chử Tình ngủ một giấc ngon lành, lúc dậy xem điện thoại mới biết đã là hai giờ vừa trở mình thì cái bụng đói đã lâu bắt đầu kêu ục ục, rơi vào đường cùng cô đành phải từ bỏ ngủ nướng, lười biếng bò mở cửa phòng đã ngửi thấy mùi mì gói. Mắt cô sáng lên chạy đến phòng khách thì thấy Thích Mộ Dương đang xì xụp húp mì, Thích Vị Thần ngồi ở bên cửa sổ phơi nắng. Cảm giác xấu hổ ập đến, Chử Tình ép bản thân mình đừng nhìn về phía cậu dù đã liếc thấy cậu đang nhìn mình.“Mẹ, mẹ dậy rồi, vừa lúc phòng bếp còn mì gói, mẹ đi nấu đi.” Thích Mộ Dương ậm ờ Tình trả lời, cố ý không nhìn về phía Thích Vị Thần, quay đầu đi vào phòng bếp, đang định nấu mì cho mình thì có người đi Tình không cần nghĩ cũng biết là ai, nhưng việc tối qua còn rõ ràng trước mắt, cô không hề muốn nói chuyện với cậu, chỉ cúi đầu mở gói mì ra.“Đừng ăn cái này.” Thích Vị Thần bất thình lình từ phía sau bước đến gần, vươn tay lấy gói mì Tình cảm giác được nhiệt độ cơ thể của cậu, sợ đến mức né sang bên cạnh, buột miệng nói “Không cho phép hôn tôi!”Vừa dứt lời thì mặt Chử Tình lập tức đỏ. Thích Vị Thần bình tĩnh liếc nhìn cô “Mình không định hôn cậu.”Mặt Chử Tình càng đỏ hơn.“Mì gói không tốt cho sức khỏe, mình đã đặt cơm cho cậu, chờ một lát đi.” Thích Vị Thần nói xong thì bỏ gói mì xuống rời Tình lập tức có cảm giác tự mình tưởng bở, vì vậy khuôn mặt càng đỏ, một mình trong phòng bếp điều chỉnh tâm trạng rất lâu, đợi đến khi mặt hết đỏ mới thở dài rồi đi ra ngoài. Trong phòng khách, Thích Mộ Dương đã ăn hết một tô mì, thấy hai tay trống trơn của cô thì nghi hoặc “Mẹ, mì của mẹ đâu, ăn trong bếp rồi sao?”Chử Tình ngượng ngùng cười, nhìn về phía Thích Vị Thần. Ánh mắt của Thích Mộ Dương đảo quanh hai người một vòng thì hiểu ra, lập tức không vui nhìn Thích Vị Thần “Bố, sao bố có thể vì hôm qua cãi nhau với mẹ mà ngay cả mì gói cũng không cho mẹ ăn, làm người không thể nhỏ mọn như vậy biết không?”Thích Vị Thần liếc nhìn cậu ta một cái, không nói gì, Chử Tình ho khan một tiếng “Không phải như vậy, cậu hiểu lầm rồi.”“Con không hiểu lầm, nửa đêm hôm qua không phải hai người đang cãi nhau sao?” Thích Mộ Dương cau mày ngắt lời cô “Mẹ, mẹ đừng sợ, chuyện này con làm chủ cho mẹ, con nhất định…”Cậu ta còn chưa nói xong thì nghe thấy tiếng gõ cửa, Thích Vị Thần đứng dậy mở cửa, sau đó xách một hộp cơm vào, mở ra trước mặt hai mẹ con, bày bốn món mặn một món canh lên Mộ Dương im lặng hồi lâu, sau cùng bi thương ợ một cái. Cậu ta thật ngốc, quá ngốc. Năm lớp 12, điều khiến Chử Tình hối nhất là việc bản thân là một học tra*, nhưng lại yêu đương với học thần* Thích Vị Thần, vì vậy mà bị cập ép học hành chăm chỉ suốt một kỳ học.*Học tra = học dốt; học thần = IQ cao, học siêu siêu giỏiNhịn nửa năm, cuối cùng cô quyết định chia tay, kết quả ngay sau đó hai người cùng xuyên đến 23 năm sau, trở thành bạn học với con trai mình năm 18 là con ruột của hai Tình nhìn thiếu niên có vẻ ngoài 5 phần giống bản thân, 5 phần giống Thích Vị Thần đứng trước mắt, oh my god!Càng đáng sợ hơn là con trai lại giống cô, cũng là một đứa học tra. Thê thảm hơn, sau vài lần kiểm tra, hai mẹ con cùng nhau đội sổ, Thích Vị Thần lên kế hoạch cưỡng chế hai mẹ con học bù, học không tốt sẽ bị vài lần bị phạt, đứa con trai học tra bi phẫn đấu tranh “Vì sao con làm sai đề thì bị phạt, còn mẹ chỉ cần hôn bố”Thích Vị Thần Không thì sao?Con trai Con cũng muốn Vị Thần tránh bị tra tấn, mẹ con học tra quyết định giúp đỡ lẫn nhau, kết quả là một ngày đẹp trời, các bạn học cùng lớp kinh ngạc chứng kiến đứa đứng thứ hai lớp từ dưới lên giảng bài cho đứa đứng thứ nhất từ dưới cùng lớp Thật là một đứa dám giảng, một đứa dám là câu chuyện kể về một gia đình cùng nhau đi học, ai thi không tốt người đó là chó con. “Thích Vị Thần, chúng ta chia tay đi.”Sau một học kỳ sống trong sự giày vò dài đằng đẵng như thế, cuối cùng Chử Tình cũng nói lời chia giờ là ngày cuối cùng của năm 2019, thành phố A vừa đón một đợt tuyết lớn, cả thành phố “bạc đầu” trong một đêm. Vì cách đêm giao thừa chỉ còn một ngày nên rất nhiều người chưa lên thành phố, công viên trước giờ luôn đông vui chỉ có hai người là Chử Tình và Thích Vị nói xong lời chia tay, yên lặng nắm chặt lòng bàn tay, tự nhủ bản thân phải bình tĩnh, đồng thời nhìn về phía đối phương, hy vọng có thể nhìn ra được biểu cảm của cậu đằng sau chiếc khăn quàng cổ dày.“Vì sao?” Thích Vị Thần yên lặng khá lâu mới hỏi, giọng nói rầu rĩ truyền ra từ sau chiếc khăn quàng cổ, nghe có cảm giác như cậu đang chịu đả kích lớn....Đùa sao, Thích Vị Thần là thần không phải người, thần còn lâu mới bị đả kích. Chử Tình cảm thấy suy nghĩ vừa rồi của mình quá mức hoang đường “Cậu có thể bỏ khăn quàng cổ xuống được không? Tôi không nghe rõ.”“Lạnh.” Thích Vị Thần chỉ trả lời một chữ nhưng lại cho thấy sự từ chối rõ chưa, đến giờ cậu còn nghĩ đến chuyện lạnh, hiển nhiên việc chia tay không gây ảnh hưởng gì đến cậu. Chử Tình yên tâm nhưng đồng thời cũng cảm thấy hụt hẫng “Dù gì chúng ta cũng yêu nhau nửa năm, bây giờ sắp chia tay, mà ngay cả mặt cậu cũng không chịu lộ ra à?”Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Vị Thần không nói gì, một lúc sau cậu đưa đồ đang xách trên tay cho cô, Chử Tình cầm lấy theo bản năng, sau đó cô nhìn thấy cậu tháo khăn quàng cổ xuống, lộ ra khuôn mặt anh cực kỳ đẹp trai, đôi mắt như đêm đông lạnh giá, màu mắt đen mang chút lạnh lùng nhưng lại khiến người nhìn không thể dời mắt, mũi cậu vừa cao vừa thẳng, môi cũng rất đẹp, thuộc kiểu diện mạo sắc nét thiên về lạnh lùng, thêm chiều cao 1m85, làn da trắng trẻo cùng với đồng phục và giày thể thao trắng lúc nào cũng sạch sẽ ngăn nắp, khiến cậu như hạc lạc trong bầy gà khi xen giữa đám con trai cấp ba lúc nào cũng mặt xám mày tro. Trước kia, cũng vì mê mẩn gương mặt ưu việt này của cậu nên Chử Tình mới bước một chân lên con đường không có lối về.“Vì sao muốn chia tay?” Thích Vị Thần hỏi lại một lần nữa, không có khăn quàng cổ che đậy, giọng nói trong trẻo hơi trầm lọt vào tai Chử Tình. Chử Tình đã sớm chuẩn bị lý do, cậu vừa hỏi liền lập tức trả lời “Nửa năm nữa là thi đại học, tôi muốn tập trung vào việc học.”Thích Vị Thần lẳng lặng nhìn cô bằng đôi mắt không cảm xúc. Chử Tình sợ nhất việc cậu nhìn mình như vậy, cô ho khan một tiếng rồi nói thật “Được rồi, thực ra là vì chúng ta không thích hợp, yêu đương vốn là một chuyện vui vẻ, nhưng cả hai chúng ta đều cảm thấy mệt mỏi…”“Mình không thấy mệt mỏi.” Hiếm lắm mới có khi Thích Vị Thần cắt ngang lời nói của Tình bất đắc dĩ “Tôi mệt! Tôi không phải người hợp với việc học hành, thật sự không xứng với cậu.”Lúc trước cô theo đuổi cậu mệt muốn chết, không ngờ cuối cùng lại theo đuổi được một ông bố! Từ lúc hai người yêu nhau, cô hoàn toàn không có tự do, cả ngày không phải bị cậu giám sát học bài thì là bị cậu kèm học, địa điểm hẹn hò thường xuyên nhất của hai người là thư viện, việc thường làm nhiều nhất là làm bài học kỳ trôi qua, thành tích của Chử Tình tăng lên một chút, nhưng cái giá phải trả là thanh danh của cô tại thành phố A không còn, anh em trước kia đều bỏ đi, không còn ai gọi cô một tiếng Chử gia nữa. Quan trọng hơn là, dù cô chịu khổ phối hợp với cậu như vậy nhưng quan hệ yêu đương của hai người không có tiến triển gì. Yêu nhau nửa năm chỉ đến giai đoạn nắm tay, mà cũng chỉ thi thoảng vào ngày lễ tết mới nắm. Cô thật sự cảm thấy, Thích Vị Thần chỉ lấy cớ yêu đương để hưởng thụ cảm giác dạy dỗ một đứa học dốt kỳ vừa rồi là cơn ác mộng của đời cô, chỉ vì Thích Vị Thần nói muốn tốt cho cô, bản thân cô lại không nỡ từ chối người đẹp nên mới kéo dài việc chia tay đến tận bây giờ.“Chúng ta không phải là người chung đường, tôi là loại bùn nhão không thể trát tường*, cậu có dạy cũng không khá hơn được bao nhiêu. Nếu tiếp tục làm người yêu thì sẽ liên lụy đến cậu, vậy nên chia tay càng sớm càng tốt, cũng đỡ phải ảnh hưởng đến cậu." Chử Tình nghiêm túc phân tích mặt lợi mặt hại với cậu.* Bùn nhão không thể trát tường Có nguồn gốc từ câu chuyện về một người học trò của Khổng Tử, chỉ những người năng lực hoặc trình độ quá kém, không làm được trò trống gì.“Sẽ không đâu.” Thích Vị Thần nói với vẻ lạnh mặt Chử Tình chân thành “Có đó.”Thích Vị Thần không nói gì, đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn cô. Chử Tình không dám nhìn thẳng cậu, ngượng ngùng cúi đầu, lúc này cô mới chú ý đến túi đồ cậu đưa ban nãy, không có lời gì để nói nên cô tìm chủ đề hỏi “Trong túi có gì vậy?”“Hạt dưa, đậu phộng, túi chườm nóng, một ít đồ ăn vặt và mấy quyển đề thi.” Thích Vị Thần trả Tình im lặng một lát, trong lòng sinh ra chút cảm động “Là cho tôi sao?”“Cho người yêu của mình.” Thích Vị Thần nhàn nhạt trả cảm động của Chử Tình biến mất trong nháy mắt “...Vậy nên giờ đã chia tay, cậu không định cho tôi nữa đúng không?” Thích Vị Thần cụp mắt không nói, trên trời lại rơi xuống những bông tuyết to như lông ngỗng. Bông tuyết đọng trên hàng mi đang buông xuống của cậu rồi nhanh chóng tan đi, vì vậy khóe mắt và đuôi lông mày của cậu trở nên ướt dầm Tình thấy cậu không nói gì, cũng không định làm khó cậu nữa, cô đưa túi đồ về phía cậu, nói “Thôi, bỏ đi, không cần lấy của cậu, tự cậu giữ lại dùng đi”.Nhưng Thích Vị Thần lại không duỗi tay nhận lấy, Chử Tình đợi một hồi lâu, chỉ đành tự mình nhét vào tay cậu, nghĩ nghĩ, cô lại cảm thấy không còn gì để nói, lúng túng gãi đầu bảo “Tôi đi nha.”Lông mi Thích Vị Thần giật giật nhưng sau cùng vẫn không nói lời nào. Chử Tình thở dài quay người rời khỏi, ngay lúc đó, cô chợt thấy bóng một chiếc ô tô từ phía đài phun nước trong công viên lao thẳng về phía họ. Chử Tình hoảng sợ, nắm lấy cánh tay Thích Vị Thần kéo sang một bên. Lúc ngã xuống đất, cô cảm thấy trước mắt tối đen, sau đó bên tai là tiếng nổ vang. Cảm giác này chỉ diễn ra trong vài giây. Cô hoàn toàn khôi phục bình thường, chuyện đầu tiên là hỏi Thích Vị Thần cũng đang ngã trên mặt đất “Cậu không sao chứ?”Thích Vị Thần không trả lời, chỉ cau mày nhìn về phía sau cô. Chử Tình sửng sốt nhìn theo ánh mắt cậu, chỉ thấy phía sau là một con đường lớn vừa dài vừa rộng, giờ phút này xe cộ tấp nập, mà họ thì đang đứng giữa đường, vị trí cực kỳ nguy hiểm.“Sao có thể…” Chử Tình mở to hai mắt, khiếp sợ nhìn về phía Thích Vị Thần. Thích Vị Thần bình tĩnh hơn cô một chút, im lặng một lát rồi hỏi “Có phải cậu cảm thấy rất nóng không?”Chử Tình hơi sửng sốt, lúc này mới từ từ cảm nhận được cái nóng. Không những thân nhiệt cao, mà ngay cả không khí và con đường cũng vậy. Trên đỉnh đầu là mặt trời chói chang, hàng liễu xanh um tươi tốt hai bên đường, những đóa hoa đẹp đẽ chen trong vành đai xanh đều chứng tỏ hiện tại không phải mùa óc Chử Tình có chút không đủ dùng, cô mang vẻ mặt ngơ ngác nhìn Thích Vị Thần “Chuyện gì đã xảy ra vậy?” “Không biết.” Thích Vị Thần đón tầm mắt của cô, vẫn bình tĩnh như trước, “Nhưng có thể đi hỏi.”Chử Tình “...”Nửa tiếng sau, hai người cởi hết quần áo có thể cởi trên người xuống, chỉ mặc quần mỏng và áo lông ngồi dưới bóng râm ven đường. Chử Tình xắn tay áo lên nhưng vẫn nóng đến đỏ bừng mặt “Vậy là giờ chúng ta đã xuyên không, hơn nữa là xuyên không đến tận năm 2042?”“Ừ.” Thích Vị Thần trả lời cực kỳ ngắn Tình uất ức vỗ vào đùi “Việc này quá vô lý! Tôi chỉ tránh xe sao có thể xuyên không?! Tôi đã hẹn anh em ngày kia đi quán net, giờ đi kiểu gì được!”“Dù không xuyên không thì cậu cũng không đi được.” Thích Vị Thần liếc cô rồi Tình nhìn về phía cậu “Sao không?” “Dịch covid đang rất nghiêm trọng, các chỗ ăn chơi tập trung đông người sẽ phải đóng cửa.” Thái dương của Thích Vị Thần cũng đầy mồ hôi nhưng cậu vẫn nói chuyện thong thả. “Dù không đóng cửa thì mình thấy cậu vẫn nên ở nhà làm thêm đề thi, đừng ra ngoài”.Vừa nói đến chuyện ra ngoài chơi cậu đã bắt đầu lên lớp, Chử Tình vốn đang thiếu nước lại càng uể oải hơn “Tạm thời đừng nói chuyện đi net nữa, quan trọng là giờ chúng ta nên làm gì? Về nhà sao?”“Không thể về nhà, trình độ khoa học kỹ thuật năm 2042 chưa thể xuyên qua thời không, chúng ta xuyên không hẳn là do ngẫu nhiên, trong tình huống chưa xác định tình hình cụ thể, rất có thể sẽ khiến các cơ quan nghiên cứu đặc thù chú ý.” Thời tiết khô nóng, giọng nói của Thích Vị Thần giống như dòng suối mát chậm rãi tuôn Chử Tình nghe thì muốn nổ tung cả đầu “Tôi không muốn bị bọn họ chú ý!”“Vậy tạm thời đừng liên lạc với bất cứ ai.” Thích Vị Thần bình tĩnh Tình ngẩn người nhìn cậu, một lúc sau cô hoàn toàn tuyệt vọng “Không thể dùng thân phận của mình, không thể liên lạc với người nhà, chẳng lẽ chúng ta phải ở chỗ này làm người không có hộ khẩu sao?”“Không đâu, chúng ta sẽ nhanh chóng xác định được có thể về nhà không.”“Xác định thế nào?” Chử Tình lập tức hỏi lại.“Trước tiên, phải xác định xem chúng ta có thể quay trở về năm 2019 hay không.” Thích Vị Thần nói, thấy ánh mắt ngờ nghệch không hiểu của Chử Tình, cậu im lặng trong chớp mắt rồi giải thích “Chúng ta xuyên không có thể xảy ra hai trường hợp, một là ở lại thế giới này mãi mãi không quay về, hai là vào một thời điểm nào đó trong tương lai sẽ xuyên không về thời gian bình thường.”“Có gì khác nhau sao?” Mặc quần áo dày dưới mặt trời gay gắt, đầu óc của Chử Tình đã không thể vận hành bình thường. “Nếu là trường hợp đầu tiên, trong mắt người nhà, chúng ta đã mất tích 23 năm, trong thời không không tồn tại mình và cậu thứ hai, chúng ta có thể về nhà, nếu là trường hợp thứ hai.” Thích Vị Thần im lặng một lúc, trong đôi mắt bình tĩnh lộ ra một chút kiên định, “Mình tin tưởng bản thân sau khi trở về, trưởng thành đến năm 41 tuổi sẽ đến giúp chúng ta trong vòng ba tiếng.”“?”“Hiện tại là 3 giờ ngày 25 tháng 8 năm 2042 tính theo giờ Bắc Kinh, chúng ta ở dưới bóng râm tại nút giao giữa đường Hải Phong và Lâm Ấp, khu C thành phố A, nếu trong vòng ba tiếng mình 41 tuổi không xuất hiện, chứng tỏ tương lai mình không thể xuyên không về năm 2019, thời không năm 2042 chỉ có một Thích Vị Thần.” Cậu nhìn chiếc đồng hồ treo tường của quầy bán quà vặt cách đây không xa, dùng sắc mặt nhẹ nhàng phân tích chuyện này. Chử Tình mang vẻ mặt sùng bái nhìn cậu giống như kẻ ngốc, dù nghe không hiểu lắm nhưng cô vẫn cảm thấy có vẻ rất lợi Vị Thần nhìn cô một cái, sau đó đứng dậy đi về phía quầy bán quà vặt, một lúc sau mang về hai chai nước lạnh, mở nắp một chai đưa cho cô. Chử Tình nhận lấy chai nước, uống liên tiếp hai ngụm, cảm giác mát lạnh chạy từ cổ họng xuống dạ dày. Cô thở dài thoải mái, lúc này mới nhớ ra hỏi “Làm sao cậu lấy được vậy?”“Mua.”“...Hơn 20 năm, tiền của cậu còn tiêu được à?” Chử Tình hơi khiếp Vị Thần nhẹ nhàng trả lời “Khoa học kỹ thuật tiến bộ rất nhanh, máy soi tiền giả không những có thể kiểm tra thật giả mà còn có thể tính ra giá trị của tiền tệ không lưu thông trên thị trường. Mình đưa cho ông chủ 100 tệ, ông ấy đưa mình chai nước và 300 tệ tiền mới.”Chử Tình “...” Không hổ là trong nháy mắt mùa đông biến thành mùa hè, thời gian cũng nhảy tận 23 năm nhưng có một học thần như vậy ở bên cạnh, Chử Tình cũng bình tĩnh hơn nhiều, lười biếng ngồi cạnh cậu giết thời tiếng trôi tiếng trôi Tình đã uống ba bình nước nhưng vẫn chưa có ai đến tìm họ. Cô cảm thấy không chắc chắn, hỏi cậu “Liệu có khi nào sau khi cậu xuyên không về lại quên mất chuyện phải cứu chính mình không?”“Không thể nào.” Thích Vị Thần khẳng Tình thầm nghĩ cậu còn chưa quay về đâu, sao biết không thể, nhưng cảm thấy bản thân nói lý không bằng cậu nên thức thời ngậm miệng người tiếp tục chờ, cách 6h chiều còn không đến 20 phút. Trong 20 phút này, Chử Tình cảm thấy mỗi giây mỗi phút đều rất gian nan. Cô nhìn về phía Thích Vị Thần vô số lần, mỗi lần nhìn thấy mồ hôi trên thái dương của cậu đều muốn nói hay thôi đừng chờ nữa, nhưng sau cùng lại không nói nên lúc đồng hồ ở quầy bán quà vặt chỉ còn một phút nữa là đến 6h, Chử Tình rối rắm một hồi rồi nói “Xem ra chúng ta rơi vào trường hợp đầu tiên, hiện tại nên...”Còn chưa dứt lời thì Thích Vị Thần đột nhiên đứng lên, đôi mắt bình tĩnh nhìn về phía trước. Chử Tình hơi sửng sốt, nhanh chóng nhìn theo ánh mắt thấy một người đàn ông hói đầu gần 40 tuổi, mặc áo sơ mi ngắn tay và quần âu đen đang vội vàng chạy về phía này, thấy hai người thì vội vàng vẫy vẫy tay với họ, vẫy xong thì vươn tay lau mồ hôi trên mặt rồi thuận tay chùi lên Tình nuốt nước bọt, một lúc lâu sau mới nghẹn ra một câu “Cậu năm 41 tuổi trông rất… phúc hậu nha.” Tác giả Sơn Hữu Thanh Mộc Thể loại Cổ Đại, Ngôn Tình, Sủng, Xuyên Không, Nguồn Sưu tầm Trạng thái Đang ra Duyên trời tác hợp, Hài hước, HE, Hiện đại, Ngôn tình, Ngọt, Sạch, Song xử, Thanh xuân vườn trường, Xuyên không]Văn án Năm lớp 12, điều khiến Chử Tình hối nhất là việc bản thân là một học tra*, nhưng lại yêu đương với học thần* Th&iacu ...

cùng người yêu cũ xuyên đến 23 năm sau